3 ngày 3 đêm chúng tôi tung hoành vùng đất Cao Sơn này. Nơi núi rừng trùng điệp.
Cảnh sắc và con người, trẻ em nơi đây quá đỗi bình dị, thân thương, để lại trong lòng chúng tôi thật nhiều xúc cảm khó, thật nhiều luyến tiếc khi rời đi, thật nhiều vấn vương với những nụ cười trẻ thơ.

Những núi non điệp trùng sừng sững hiên ngang. Những con đường mòn ngoằn ngoèo đầy bùn lầy vũng đọng sau cơn mưa đêm. Những dãy rừng trúc dài thật dài, Những ngôi nhà sàn cũ kỹ, ọp ẹp nhỏ nhoi nằm nép mình trên những ngọn đồi. Những thửa ruộng bậc thang nước ngập đang mùa cày cấy. Những dòng suối, những con thác vắt vẻo lưng chừng đồi…. Nơi không có điện đóm, không có nước sạch. Chúng tôi đến nơi đây để thực hiện những dự án nhỏ, những sân chơi từ những chiếc lốp cũ kĩ. Mặc dù nó chẳng đáng giá nhưng với các em nhỏ nó là nguồn động lực tới trường, là niềm mơ ước nhỏ bé khi lần đầu được biết đến những trò chơi của bọn trẻ thành phố.
Chúng tôi đi mà không băn khoăn quá nhiều, tạm rời ra thủ đô với tất cả công việc, bỏ lại sau lưng những “Lương” và “Thưởng”, “KPIs” và “ Deadline”…

Tôi từng mơ ước được đi thật nhiều để được thấy, được cảm nhận cuộc sống miền sơn cước khắc nghiệt, hoang dã đầy ắp những khó khăn gian khổ. Và bây giờ giấc mơ ấy đang hiện hữu ngay trước mắt. Từ một bãi đất trống bao trùm xung quanh là núi rừng, với lòng nhiệt thành, sức hăng say của các Anh các Chị không quản ngày đêm đã xây dựng lên một “Sân Chơi Trong Mây”cho các em nhỏ vùng cao (tôi là 1 đứa chẳng giúp được gì khi đến quá muộn). Kéo xuống và đọc hết từng ảnh nha❤️❤️

#lbum6
T/g : Hạ Mai Hương – con bé ôm logo :))
www.lanbanhuocmo.com